Thông báo

Icon
Error

Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
ThanhHung  
#1 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
ThanhHung

Danh hiệu: Advanced Member

Nhóm: Registered
Gia nhập: 08-06-2014(UTC)
Bài viết: 2

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1702 lần trong 345 bài viết
RẠP HÁT BỎ HOANG - TIẾNG KHÓC TRONG ĐÊM


Tại một thị trấn nhỏ của tỉnh Bến Tre, trong một cái rạp hát rất lớn bỏ hoang, tôi sinh sống và làm việc tại đó. Đây là một rạp hát lớn, gồm 3 tầng lầu, nó chứa khoàng 1.200, ghế ngồi và có hơn 40 phòng ở. Khi tôi đến đó thì nhà hát này đã bỏ hoang từ rất lâu nên rất ẩm ướt và âm u. Ngoài tôi, ở đây còn có hơn 70 con chim heo chim cú khác. Những con chim heo ở đây rất to lớn. Cánh của nó dang ra rộng đến cả một thước. Và ở đây còn có một tổ ong to tuớng.

Tôi về đây ở để làm công tác võ thuật cho Sở Văn hóa thông tin của tỉnh.
Vài ngày đầu tiên khi đến đây, ấn tượng nhất là một đêm mưa gió nọ. Trong đêm mưa gió rét đó, từng cơn gió rít nghe rợn cả người. Đêm đó lại bị mất điện làm cho cảnh tượng càng thêm rùng rợn. Ngồi một mình trong phòng, bỗng dưng tôi nghe âm thanh tiếng khóc của một em bé từ đâu vọng về ... lúc xa, lúc gần, từng hồi, từng hồi một, rất kỳ quái.

Tôi liền dõi theo hướng tiếng khóc. Thì nhìn thấy bên kia phòng xa xa, có bóng dáng một người đàn bà trên tay bế đứa con cầm đèn dầu đi qua đi lại như đang thu xếp đồ đạc trong phòng.Tôi rất ngạc nhiên và tự hỏi với mình: "Ai thế nhỉ? Ở đây đâu có ai ngoài tôi ở đâu nào?" Rõ ràng cái tôi vừa nhìn thấy là một sự sinh hoạt của một con người thật sự. Vì hiếu kỳ tôi quyết định đến để tìm hiểu xem. Tôi nhẹ nhàng đi đến căn phòng đó. Tay tôi bắt ấn Chuẩn Đề hộ thân. Lúc đó khoảng 3 phút nửa là đến 12 giờ đêm.

Từ phía góc nhà, tôi nhìn thấy ánh đèn di chuyển. Tôi nhìn chăm chăm vào nơi đó thì thấy rõ ràng có một người đàn bà mặc quần áo tàu màu xanh lục, trên tay bế một em bé gái, vừa đi vừa dỗ dành đứa bé cho nó đừng khóc. Trước đây, tôi cũng đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng tương tự cho nên trong lòng cũng không mấy gì sợ. Gương mặt của người đàn bà này đầy đặn, tóc dài quá vai. Một điều rất ngạc nhiên là hình như trên bụng và ngực của người đàn bà đó bị thương máu chảy đỏ ra ướt áo phía trước ngực.

Hình ảnh và tiếng khóc như vậy cứ diễn ra liên tục vào lúc 12h đêm. Lúc trước, ở đây cũng có nhiều người đền ở nhưng họ đều bỏ đi hết vì không chịu nổi cảnh tượng trên.

Một hôm nọ, tôi về quê nhà. Tôi nhờ một nhóm đệ tử đến ngủ để xem chừng nhà cửa dùm tôi. Chỉ trong một đêm thôi, 10 đứa đệ tử của tôi gọi điện bằng mọi cách kêu tôi phải về gấp chứ chúng không thể ở lại đây một đêm nào nửa. Chúng quá khủng khiếp khi nghe tiếng đứa bé khóc và nhìn thấy hình ảnh của người đàn bà kia.

Khi tôi trở về lại, trong lòng tự hỏi: "Vì cớ làm sao mà người đàn bà này cứ nhát người ta hoài". Tôi bèn lấy cái đầu kỳ lân cũ, gia trì thần chú Chuẩn Đề vào hai con mắt của lân và treo trong phòng đó thì hiện tượng tren không còn xảy ra nữa.

Sau mấy ngày im lặng, không còn nghe tiếng khóc của đứa bé cũng như không còn thấy sự xuất hiện của người đàn bà kia.

Một đêm nọ, sau khi hành trì xong và hồi hướng công đức tu hành của mình về cho những oan hồn yểu tử, chết oan, khổ sở, thì tôi thấy xuất hiện một vị tướng mắc áo giáp màu xanh, đội mão có nhiều ngọc sáng chói dẫn theo một người đàn bà trên tay bồng một đưa con đến trước mặt tôi.

Thật ngạc nhiên, người đàn bà đó mặc áo tàu màu xanh, chính là người đàn bà mà tôi đã nhìn thấy trong đêm hôm. Người đó đảnh lễ tôi và nói: "Hôm nay, xin cầu thỉnh Thầy, mong Thầy giúp đỡ cho. Tôi xin kể cho Thầy nghe một câu chuyện: "Trước đây tôi là một người con gái tên Lý Tiểu Thanh, người Hoa. Tôi có chồng đi cách mạng và đã hy sinh ngoài chiến trường. Lúc đó, tôi rất khổ đau. Vừa mất chồng, vừa mang trong mình bào thai mấy tháng. Tôi sống rất đau khổ. Và một hôm lại bị mấy tên lính bắt đi. Chúng tra tấn tôi rất dã man. Chúng treo tôi lên một chòi gác canh rất cao và không cho ăn uống mấy ngày. Và cuối cùng chúng dùng súng bắn vào người tôi 3 phát. Tôi chết mang theo trong mình bào thai oán hận và đau khổ. Hai mẹ con tôi đi lang thang, tới lui và sau này trở về tại đây, lòng luôn luôn bức rứt, thổn thức khổ não, nên tôi hay than van ra tiếng. Tôi mong nuôi con tôi lớn lên rồi tôi sẽ đi tìm những người lính đó để trả thù". Hôm nay, tôi nghe những vị ở đây nói Thầy là người tu, sẽ giúp cho tôi thoải mái, thanh thản ở trong lòng. Con tôi còn quá nhỏ nhờ Thầy nhận và nuôi dùm. Tôi rất biết ơn Thầy.

Qua lời nói trên, tôi bảo với người đàn bà đó: "Tôi sẽ giúp cho mẹ con cô tu hành. Tu hành sẽ giải thoát cho mình. Nhưng trước hết tôi muốn khuyên cô đừng nên oán trách thù hận nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì trong lòng cô sẽ thấy bất an hoài không bao giờ dứt được. Thù hận kia sẽ như lửa thiêu đốt cô hằng giờ, hằng phút thì đâu có thể nào tu hành được. Thù hận càng sâu thì sự đau khổ càng chất chồng. Hãy hướng về đạo pháp tu hành để giải thoát mình ra khỏi những khổ đau. Cô hãy bước đến đây và phát lời thề nguyện với Chư Phật là con sẽ dẹp mọi thù hận để từ đây được yên tâm tu hành. Cô hãy đảnh lễ Chư Phật 3 lễ, Chư Thần hộ pháp.

Khi cô ta đảnh lễ xong, tôi thấy có nhiều vị về. Có một vị pháp sư đeo một sâu chuỗi rất lớn. Vị này tôi thường thấy trong lá Thiên Thơ, vị đến làm phép Quản đảnh cho người phụ nữ trên. Sau khi vị đó làm phép quán đảnh xong những vết thương trên người của cô ta lành hẳn và biến mất, vùng thương tích được sáng, sạch. Người phụ nữ vui mừng và đứa bé không khóc nữa.

Kể từ đó nơi này không còn nghe tiếng khóc của đứa bé và tiếng than thở uất hận vào lúc 12h đêm nữa. Vì người phụ nử đã bế đưa bé kia đi theo Chư vị tu hành ở cõi bên kia.


Cư Sĩ Thanh Hùng
Pháp Hiệu Chánh Trí

Sửa bởi quản trị viên 28/06/2014 lúc 11:04:32(UTC)  | Lý do: Chưa rõ


Cư sĩ Thanh Hùng
Pháp hiệu: Thích Chánh Trí
thanks 5 người cảm ơn ThanhHung cho bài viết.
cuiyang07 trên 28-06-2014(UTC) ngày, 21kimngan trên 26-07-2014(UTC) ngày, Haophuong trên 30-08-2014(UTC) ngày, Thuong76 trên 05-10-2014(UTC) ngày, ngubochuande trên 18-05-2018(UTC) ngày
infobaove  
#2 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 83 lần trong 63 bài viết
hết rồi hả anh còn bài nào nữa không, truyện đọc ớn lạnh luôn







Công ty bảo vệ Thăng Long chuyên nghiệp uy tín
HaiLam  
#3 Đã gửi : 16/08/2014 lúc 09:55:37(UTC)
HaiLam

Danh hiệu: Advanced Member

Nhóm: Registered
Gia nhập: 28-07-2014(UTC)
Bài viết: 111

Cảm ơn: 412 lần
Được cảm ơn: 95 lần trong 65 bài viết
Ma luôn là câu chuyện hấp dẫn trí tò mò của mọi người, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng chỉ nghe và đọc thôi chứ chưa từng được diện kiến những bóng ma. Nếu tôi thực sự đối diện với những bóng ma như vậy, không biết tâm thức của tôi có hoảng sợ, hoảng loạn hay không? Khí phách nam nhi đại trượng phu của tôi có còn không?
cuiyang07  
#4 Đã gửi : 26/02/2016 lúc 10:11:03(UTC)
cuiyang07

Danh hiệu: Administration

Nhóm: Administrators
Gia nhập: 01-06-2014(UTC)
Bài viết: 1,039

Cảm ơn: 449 lần
Được cảm ơn: 2120 lần trong 586 bài viết
Chúng tôi đã được Thầy dẫn về thăm nơi này, giờ nó đã đổi khác, phát triển rất nhiều trở thành sở thể dục thể thao của Tỉnh, một khuân viên rộng, khang trang không còn cảnh âm u, dợn người như trong bài viết của Thầy nữa.Chúng tôi thật bất ngờ, vì trong mắt người dân nơi đó. Thầy là một vị Thầy Võ sư, một người cha, một người chú, một người anh em nổi danh với đàn con thơ tài giỏi. Với cái tâm từ bi, hồn hậu, nhiệt tình, tinh nghiêm , mà thế hệ sau này không có ai có thể thay thế được từ năng lực, đến cái tâm đó.
thanks 1 người cảm ơn cuiyang07 cho bài viết.
Thuong76 trên 26-02-2016(UTC) ngày
Ngọc Lâm  
#5 Đã gửi : 04/02/2017 lúc 11:42:24(UTC)
Ngọc Lâm

Danh hiệu: Newbie

Nhóm: Registered
Gia nhập: 04-02-2017(UTC)
Bài viết: 0

Cái kết có hậu. PHẬT PHÁP nhiệm màu.
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.